All posts by admin

Found a box of old Pentel Sharp

Lost count of how many P20x in my drawer, but there is always space for more of these. Such timeless design.

Although the inside is not its original content (black P205), but it’s even better, a set of For Film Sharp, these were designed to use on semi-transparent film paper which was quite popular to architects and engineers for technical drawing. And some other retractable Pentel Sharp with out-of-product colors.

Mechanical pencils: Some lessen known manufacturers

Taking about mechanical pencils, people often hear about big names such as Uni, Pentel, Faber Castell etc. But in fact there are lots of many small business who has unique designs. What they do is manufacturing customized barrel and classical insert (such as Schmidt or Pentel P20x), as a result, we can have some nice metal/wooden pencil instead of commercialized plastic mechanical pencils.

Here is a list of these manufacturers that I know, and this list will be updated whenever I know someone new :

QwerkTools – Heavy Brass Pencils

Toms Studio

S.T. Dupont Line D Medium Mechanical Pencil Black

Blick Studio

Nicolas Hemingway : simple cylindrical design, not really something standout but if you want to metal alternative (also fiber carbon and wood), go have a look.

Modern Fuel

Before Breakfast – Made in England

Everyman Grafton

Meister by Point

Manufactum – Made in Germany

IJ instruments – Very pricey and very solid pencils.

LRD

Parafernalia – Their Revolution Pencil is very uniquement, and this design has something to do with the Centre Pompidou architecture in Paris.

22designstudio – They have concrete body mechanical pencils. Pretty cool.

Baignol & Farjon lead holders n°234

These are some metal lead holders (2mm) which was before the Criterium era.

While I was deep in the hunt for lost Criteriums, I found some even older lead holders, one of them was Baignol & Farjon. They were popular in the 1950s & 1960s, then being grouped with Blanzy-Conté-Gilbert in mars 1979,
and soon after acquired by BIC.

Like those ancient lead holders of the same era, they are metal, super sturdy, and have some special “aura”. Pretty cool to use. The grip is an interesting aspect, on the edge of the hexagonal barrel, instead of on vertex like the Criterium. They’re built like tanks, and after all those years, the paint still stay shiny, much better than any Caran D’Ache I’ve known.

These Baignol et Farjon n°234 were the long version, while there was also n°235 which is shorter. The Criteriums 2603/2613 and 2403/2413 adopted this same approach years later.

When BIC Criterium was still metal

BIC Criterium 2mm lead holder

Came across this Criterium by BIC in mint condition this summer, even in its original unsealed package. Back then they made these lead holders in aluminium (Gilbert & Blanzy-Poure, Conté… and some campaigns for S.N.C.F, Baignol et Farjon etc.), adored by french artists. There were 2403 (short) and 2603 (long) ones.

Then, Conté was acquired by BIC in 1979. For a short period, BIC continued the aluminium model, among them was this Criterium 2603, till the year 2001. It was the last time this lead holder was made in metal. Since then the BIC 2mm Criterium has been made in plastic. While Conté à Paris is still there, it now belongs to the group ColArt, but the name Criterium is still in BIC possession.

Though the current plastic version is not bad, decent even, holding this aluminium Criterium in hand, I was amazed at its quality, but also a bit sad about what happened to the fate of this iconic lead holder. Nothing lasts forever, but what could have been.

A tiny set of Auto-advance mechanical pencils

Sharing a photo of some auto-advance pencils I’m lucky to have. Generally among the in-use pencils I prefer the lousy clicking noise/action ones but having some high tech mechanical pencils is nice. After a few months of using each of them, some annoyed me, some made me fascinated and completely changed my mind.

Left to right

Faber Castell alpha-matic : my favorite, ergonomic weight distribution, classic design, sadly they don’t make MPs like this anymore. The clip is unique. One of the best auto advance MPs I’ve ever tried, available in other materials such as titanium.  If there is one word I could use to describe this pencil, it would be Magnificent. 0.5mm. Early 1980s, discontinued.

Rotring Altro : found the black and white versions at the same time last year and use them usually since. Mostly plastic, lightweight, sophisticated design but easy to open and see what is inside, weird clip like the Rotring 900. The auto advancing feature work smoothly. They feel much more comfortable than they look. 0.7mm. Early 1990s, discontinued.

Ticonderoga Sensematic+: Don’t remember why I have 2 of them, maybe they were sold in a pack of two. Easily affordable. The auto advance just works. Cannot click to advance so a bit frustrated to use when one wants to manipulate the lead manually (for whatever reason). Somehow I feel this pencil won’t be broken as easily as other pencils in this group (especially you guys, Orenz Nero and KT Dive). This Ticonderoga has a BIG compartment that can hold a lot of spare lead in the back when unscrewed, pretty neat. 0.7mm.

Pentel Orenz Nero and Orenz AT

De nos jours pencils, we have enough reviews here already so I don’t need to say more. Just one thing, I appreciate the Orenz Nero and AT because they have a drafting tip, my favorite type of pencil. Especially Orenz Nero, the only auto-advance pencil supports 0.2mm (I use 0.5mm though) from what I know. The AT has some color variations, which is why I have two.

Kuru Toga Dive : Well it’s the Kuru Toga Dive.

Use it often but for other reason : expensive so I have to make it worth. I had it last year with half the price as it is now, but it was still overpriced at time. Amazing engineering, futuristic nib design, the ‘click’ sound when capping is satisfying. The only auto advance mechanism who doesn’t require the sleeve to touch paper.

That’s it. Pilot Automac and Faber Castell Tk-Matic were what I’m interested in as well, but for now these pencils are more than enough, I’m loving them. There are also lots of other amazing auto advance MPs I see experts here posting before. But searching for them? Maybe another time.

Có nên viết tiếp hay không

Bao giờ bắt đầu viết một bài gì tôi luôn tự nhắc mình là tôi không giỏi văn, nên không phải viết để mong đợi có một bài cực hay, hay là một bài với nội dung cực kì hữu ích… Nah, viết chỉ vì muốn viết, lâu lâu thêm vài câu đùa giỡn có nó thỏa chí hài độc thoại (người ta chuyên nghiệp thì gọi là stand-up comedy, còn tôi lười và là tay ngang nên tôi tự gọi là lay-down comedy – nằm viết, ngồi viết). Cái đầu hay nghĩ linh tinh nên càng phải viết để lưu lại cho ngàn đời sau. Thủ nghĩ xem, ngàn đời sau ai đó lục internet và đọc được những gì tôi biết và thốt lên “What the fuck is this rubbish”, thật là phấn khích.

Từ chuyện không giỏi văn : chỉ mỗi năm tiểu học thì tôi còn kiếm được điểm văn cao cao một chút : văn tả cảnh, câu đơn, đầy đủ chủ ngữ vị ngữ v.v… qua trung học bắt đầu tay viết cùi đi : chữ cũng chỉ ở mức rõ dễ đọc chứ không đẹp, còn câu cú thì lủng củng, trình bày thì lan man lạc đề. Nhưng không sao, không hề nao núng, xông vào đại học không ai có thể chấm điểm văn của tôi nữa, cũng chẳng ai gò phải viết thế này thế kia mới được nữa, cùng với Yahoo360, WordPress và FB notes, tôi có thể viết tẹt ga, dở kệ, chỉ để thỏa cái sự muốn viết. Luận tinh tinh có, cảm xúc có, phim hay có, sách dở cũng có.

Cho đến chuyện viết gì : khi tuổi trẻ (tôi lúc đấy) “xông” vào đại học và sau đó là “xông” vào đi làm kiếm xèng lính mới tò te, cuộc sống đổi khác làm đề tài viết khá là nhiều, thông tin nhiều hơn, bạn bè ở khắp bao miền nhiều hơn, cảm thấy cuộc đời bất công hơn, bố mẹ cũng không sát nách rửa chén giặt đồ nấu ăn chở đi học cho nữa v.v… Nữa là lúc đấy tôi có cảm giác xã hội có nhiều thời gian hơn bây giờ (nhưng rõ ràng là không đúng lắm, vì ngày vẫn 24 tiếng và một năm vẫn nhiêu đó ngày kia mà, vũ trụ có giãn nở chắc không kéo ngày ngắn đi chứ?). Trước, người ta có nhiều thời gian để đọc sách, forum, mấy bài phân tích hướng dẫn, truyện tranh nhiều kì hơn. Rồi cả hồi đó học cái gì cũng mua sách về cả bộ gần 5 6 cuốn chỉ để học một cái mình chả bao giờ dùng (tôi có mua bộ C# về trang trí tủ sách, hồi đó dọc được hết intro thì mở truyện tranh ra đọc vui hơn). Học kiểu đọc, ghi chép ấy nó đòi hỏi phải tưởng tượng một chút, suy nghĩ một chút. Về sau này cái gì nó cũng ngắn gọn đi, course thì video (tiện thật), Python thì package sẵn hết cả, Photoshop thì preset đầy rẫy, thậm chí điện thoại kéo vài cái thanh vớ vỉn cũng tẩy nám văng tận bên kia quả đất. Youtube cũng toàn video ngắn bớt đi, Tiktok cũng những đoạn ngăn ngắn, tôi không dám nói là những video như vậy hời hợt hay thiếu nội dung, chúng nó vẫn đem lại thông điệp gì đó, nhưng trong khoảng thời gian 1, 2 phút cực ngắn như vậy mà truyền tải được nội dung mong muốn thì mấy bạn làm video phải công nhận là giỏi : khả năng tóm tắt nội dung, nói đâu đúng đó, xúc tích v.v… những cái mà tôi không có. Xem ra đẹp trai thôi chưa đủ mà phải có thêm một cái gì đó. Người xem cũng làm biếng hơn hay sao : viết hơi dài một chút thể nào cũng comment là “dài quá không đọc” hoặc “like trước đọc sau” (rồi quên luôn). Ah mà không, không phải mọi người làm biếng, là nhiều việc quá rồi không có thời gian. Thật là đáng tiếc, vì âm mưu làm phung phí thời gian của người khác mà tôi ấp ủ đã không thành công. Chủ đề cũng khó hơn : mở mắt ra là chính trị, chiến tranh, âm mưu, showbiz, tôi chả giỏi tìm thông tin cái nào cả, viết về sách, khoa học hay phim thấy cũng không hút lắm, mà càng ngày càng thấy mình biết ít, trên mạng chuyên gia thì nhiều, nói một câu vô thưởng vô phạt là chuyên gia bay vào tư vấn miễn phí ngay, tiếc một cái là khi hỏi thêm thì chuyên gia lặn mất tăm.

Đủ lý do làm nhụt chí, chả biết sự thật nó như thế, hay là thêm tuổi thì tánh xấu đi, lười hơn, hay bàn lui hơn không nữa.

Nhưng vậy không có nghĩa là ngưng viết.
Hóa ra tôi viết cũng có người đọc, không phải khán giả đông nghịt nhưng cũng là những bạn đọc tích cực (phải dừng ngang xin lỗi các bạn đọc là viết 1 bài/năm thì xứng đáng bị quăng vào sọt rác). Hồi trước có một bài viết về chuyện tôi đọc sách như thế nào, có feedback từ một bạn tôi chả quen chả biết, chỉ biết là bạn ấy thích, và cũng nhờ tôi mà bạn đấy tìm ra một mớ đầu sách để đọc, cho việc học toán của bạn ấy và chuyện giải trí nói chung. Hay là cái bài viết về Sherlock mà có một bạn mình rất quý đã nhắn tin riêng cho mình cảm ơn (có gì đâu cảm ơn nhỉ, mình phải cảm ơn bạn kia). Hay là một em đột nhiên nhắn tin qua hỏi dạo này còn viết không; có chứ vẫn viết, mấy bản nháp chắc lên cả nghìn (thật đấy), nhưng FB remove note với cả ít thời gian đi nên viết được một chút thì lại đứt mạch mất tiêu. Viết linh tinh thôi mà cũng có người đọc, xem ra mình siêu. Đồ là nếu mình chuyển qua viết nghiêm túc, thì.. sao cũng không biết nữa, chắc chả còn ai (đùa thôi, mình sẽ nhắn tin cho mẹ bắt mẹ like).

Tôi thích những người viết blog. Với tôi, những người nói hay là giỏi, những người viết (chưa cần giỏi) thì lại càng tuyệt vời hơn. Khi giấy trắng mực đen, người ta phải suy nghĩ nhiều hơn, chữ nghĩa phải chuẩn hơn và giải thích phải rõ ràng hơn. Những cái ấy đòi hỏi một trình độ nhất định, không phải ai cũng làm được. Muốn viết thì phải biết, muốn biết thì phải đọc, phải xem, phải suy ngẫm. Khi nguyên liệu đã đủ, cộng thêm một tí kinh nghiệm và khả năng trình bày là có thể mần được một cái gì đó rồi. Khả năng trình bày là một trong những khả năng mềm mà tôi thấy rất quan trọng, hồi xưa đi dạy mấy em sinh viên ĐH hay về sau này hướng dẫn mấy cô cậu master, tôi thấy các bạn hay quá tập trung vào chuyên môn mà quên mất việc quan trọng nhất là phải truyền đạt được nội dung cho người nghe. Viết là một trong những cách rèn luyện kỹ năng này (bên cạnh vẽ và chơi nhạc, và nhiều công cụ khác nữa, nhan sắc chẳng hạn, hô hô lại linh tinh). Khi khả năng truyền đạt được cải thiện, nó tốt cho việc giao tiếp, và cả giáo dục nữa (hãy nghĩ về những cuộc đối thoại giữa bố và con : “Tại sao nó lại như thế?” / “Tại vì bố muốn như thế?”). Càng hiểu biết nhiều, bạn sẽ càng thấy mình ngu đi, hay quá.

Xem ra khi lớn lên, thì thời gian rảnh rỗi lại ít đi. Vậy nên tranh thủ được lúc nào hay lúc nấy. Chứ chờ đến lúc “từ từ khi nào rảnh rồi viết”, thì hơi khoai.

Thu vàng

Chưa mùa thu nhưng tôi đã muốn viết về mùa thu.

Mùa hè nắng nóng nên ngày làm việc không hiệu quả lắm, phải lôi việc ra làm ban đêm. Mà ngồi ban đêm thì hay nghĩ miên man.
Thời gian nó qua nhanh thật ấy, thoáng phát mùa hè đã gần xong và tôi nhớ cảm giác đón mùa thu của các năm trước đến cứ như mới của ngày hôm qua. Chúng đồng nghiệp còn dám mở miệng đùa giỡn về Noel rồi cơ, từ từ thôi các bạn ợ, hãy để cho đứa Việt Nam như tui đón Trung Thu đã (có thật là đón Trung Thu không, không ai biết, không ai quan tâm), còn các bạn hãy đón Halloween, sau đó chúng ta từ từ nói chuyện về cuối năm.

Tôi thích màu xanh dương đậm và màu đen ngay từ lúc sinh ra (¹), nhưng sau này tôi phát hiện ra tôi thích cả cái màu cam cam vàng vàng của lá mùa thu khi chúng nó chưa bị mưa dập cho ướt, tôi cũng thích cả cái màu xanh xanh của nước hồ mùa thu, kiểu khe khẽ ít động đậy nhìn xa cứ tưởng là gương, lại gần thì lại sợ nó như gương thật lại thấy cái bản mặt của mình quá chói mắt. Mùa thu là combo của hai màu này, nên đi trong mùa thu thiệt là dễ chịu, với cả trời chưa kịp lạnh, còn cái nóng thì đã là của ngày hôm qua.

Nhạc của mùa thu cũng hay, tôi không thích mấy bài chia tay chia chân sầu não, tôi thích cái từ melancholy của tiếng Anh, có một ông đã định nghĩa melancholy là sad happiness hay happiness of sadness gì gì đấy, thiệt là đúng. Còn Google dịch melancholy là U sầu thiệt đúng chất Google. Nghe nhạc mùa thu mà gạch bỏ đi mấy từ chia tay, yêu v.v… thì lại thấy melancholy. Thu vàng của Cung Tiến này. Bạn mà bị hơi hơi hơi hơi hơi trầm cảm nữa thì mùa thu thật là toẹt, buồn nát dis ấy (nghiêm túc mà nói thì trầm cảm là moọt vấn nạn đương thời nên đùa đến đấy thôi).

Mùa thu cũng là một cái cách thiên nhiên nhắc con người rằng ông trời vẫn còn nhẹ nhàng với thế giới lắm, chả nóng bể óc chả lạnh teo trym, cũng chả có phấn hoa hay mưa nhiều. Bạn càm ràm gì về mùa thu kệ bạn. Cái thời điểm giao mùa ngay trước và ngay sau mùa hè thật là hay, một bên là lá xanh rực rỡ, một bên là vàng um cả một góc trời.

Mùa thu nó cũng kích cái biệt tài của tôi, đó là lười biếng. Bình thường vào một thời điểm bất kỳ trong năm tôi đã lười rồi, nhưng mùa thu nó lên đỉnh điểm ấy. Chả ai lại đi cày cuốc như điên giữa tiết trời mát mẻ và xung quanh thì cứ cam cam vàng vàng xanh xanh trong veo cả (*nhìn quanh thấy ai cũng đang hối hả làm, im*). Và ngay lúc này đây cái biệt tài đó nó lại kích lên. Tắt máy.

(¹) Chắc vậy.